1 Le cœur du Roi est en la main de l'Eternel [comme] des ruisseaux d'eaux, il l'incline à tout ce qu'il veut.

2 Chaque voie de l'homme lui semble droite; mais l'Eternel pèse les cœurs.

3 Faire ce qui est juste et droit, est une chose que l'Eternel aime mieux que des sacrifices.

4 Les yeux élevés, et le cœur enflé, est le labourage des méchants, qui n'est que péché.

5 Les pensées d'un homme diligent le conduisent à l'abondance, mais tout étourdi tombe dans l'indigence.

6 Travailler à avoir des trésors par une langue trompeuse, c'est une vanité poussée au loin par ceux qui cherchent la mort.

7 Le fourragement des méchants les abattra, parce qu'ils auront refusé de faire ce qui est droit.

8 Quand un homme marche de travers, il s'égare; mais l'œuvre de celui qui est pur, est droite.

9 Il vaut mieux habiter au coin d'un toit, que dans une maison spacieuse avec une femme querelleuse.

10 L'âme du méchant souhaite le mal, et son prochain ne trouve point de grâce devant lui.

11 Quand on punit le moqueur, le niais devient sage; et quand on instruit le sage, il reçoit la science.

12 Le juste considère prudemment la maison du méchant, quand les méchants sont renversés dans la misère.

13 Celui qui bouche son oreille pour n'ouïr point le cri du chétif, criera aussi lui-même, et on ne lui répondra point.

14 Le don fait en secret apaise la colère, et le présent mis au sein apaise une véhémente fureur.

15 C'est une joie au juste de faire ce qui est droit; mais c'est une frayeur aux ouvriers d'iniquité.

16 L'homme qui se détourne du chemin de la prudence aura sa demeure dans l'assemblée des trépassés.

17 L'homme qui aime à rire, sera indigent; et celui qui aime le vin et la graisse, ne s'enrichira point.

18 Le méchant sera l'échange du juste; et le perfide, au lieu des hommes intègres.

19 Il vaut mieux habiter dans une terre déserte, qu'avec une femme querelleuse et qui se dépite.

20 La provision désirable, et l'huile, est dans la demeure du sage; mais l'homme fou l'engloutit.

21 Celui qui s'adonne soigneusement à la justice, et à la miséricorde, trouvera la vie, la justice, et la gloire.

22 Le sage entre dans la ville des forts, et rabaisse la force de sa confiance.

23 Celui qui garde sa bouche et sa langue, garde son âme de détresse.

24 Un superbe arrogant s'appelle un moqueur, qui fait tout avec colère et fierté.

25 Le souhait du paresseux le tue; car ses mains ont refusé de travailler.

26 Il y a tel qui tout le jour ne fait que souhaiter; mais le juste donne, et n'épargne rien.

27 Le sacrifice des méchants est une abomination; combien plus s'ils l'apportent avec une méchante intention?

28 Le témoin menteur périra; mais l'homme qui écoute, parlera avec gain de cause.

29 L'homme méchant a un air impudent; mais l'homme juste dresse ses voies.

30 Il n'y a ni sagesse, ni intelligence, ni conseil contre l'Eternel.

31 Le cheval est équipé pour le jour de la bataille, mais la délivrance vient de l'Eternel.

1 Lòng của vua ở trong tay Đức Giê-hô-va khác nào dòng nước chảy; Ngài làm nghiêng lệch nó bề nào tùy ý Ngài muốn.

2 Các đường lối của loài người đều chánh đáng theo mắt họ; Song Đức Giê-hô-va cân nhắc cái lòng.

3 Làm theo sự công bình và ngay thẳng Được đẹp lòng Đức Giê-hô-va hơn của tế lễ.

4 Mặt tự cao, lòng kiêu ngạo, Và ngọn đèn của kẻ ác, đều là tội lỗi.

5 Các ý tưởng của người cần mẫn dẫn đến sự dư dật; Còn những kẻ khờ dại chỉ chạy đến điều thiếu thốn.

6 Tài vật nhờ dùng lưỡi dối gạt mà được, Ay là một điều hư không mau hết của kẻ tìm sự chết.

7 Sự cường bạo của kẻ ác sẽ đùa chúng nó đi; Vì chúng nó không khứng làm điều ngay thẳng.

8 Con đường của kẻ gánh tội là quanh quẹo; Còn công việc kẻ trong sạch vốn ngay thẳng.

9 Thà ở nơi xó nóc nhà, Hơn là ở chung nhà với một người đờn bà hay tranh cạnh.

10 Lòng kẻ dữ ao ước điều ác; Kẻ lân cận nó không được ơn trước mặt nó.

11 Khi kẻ nhạo báng bị phạt, người ngu dại bèn trở nên khôn ngoan; Khi khuyên dạy người khôn ngoan, người nhận lãnh sự tri thức.

12 Có một Đấng công bình xem xét kỹ càng nhà kẻ ác; Đấng ấy xô những kẻ ác vào tai họa.

13 Ai bưng tai không khứng nghe tiếng kêu la của người nghèo khổ, Người đó cũng sẽ kêu la mà sẽ chẳng có ai đáp lại.

14 Của lễ dâng kín nhiệm nguôi cơn thạnh nộ; Của hối lộ đút vào lòng làm ngất cơn giận dữ tợn.

15 Làm điều ngay thẳng, ấy là một việc vui vẻ cho người công bình; Nhưng gây bại hoại cho kẻ làm gian ác.

16 Người lầm lạc xa đường khôn sáng Sẽ ở với hội kẻ chết.

17 Ai ham sự vui chơi ắt sẽ nghèo khó; Còn ai ưa rượu với dầu sẽ chẳng hề làm giàu.

18 Kẻ ác là một giá chuộc người công bình; Và kẻ dối gạt thế chỗ cho người ngay thẳng.

19 Thà ở nơi vắng vẻ, Hơn là ở với một người đờn bà hay tranh cạnh và nóng giận.

20 Có bửu vật và dầu trong nhà người khôn ngoan; Nhưng kẻ ngu muội nuốt nó đi.

21 Người nào tìm cầu sự công bình và sự nhơn từ sẽ tìm được sự sống, sự công bình, và tôn trọng.

22 Người khôn ngoan leo lên thành dõng sĩ, Đánh hạ sức lực mà nó nương cậy.

23 Ai giữ lấy miệng và lưỡi mình Giữ linh hồn mình khỏi hoạn nạn.

24 Nhạo báng, ấy là tên của người kiêu căng cao cách; Nó cư xử cách xấc xược theo tánh kiêu ngạo của nó.

25 Sự ước ao của kẻ biếng nhác giết chết nó; Bởi vì hai tay nó không khứng làm việc.

26 Có người trót ngày ham hố quá; Nhưng người công bình ban cho không chắt lót.

27 Của tế lễ của kẻ ác là một vật gớm ghiếc; Phương chi họ đem đến mà có ác tưởng.

28 Chứng dối giả sẽ hư mất đi; Nhưng người hay nghe theo sẽ nói được mãi mãi.

29 Kẻ ác tự làm mặt chai mày đá; Còn người ngay thẳng làm vững đường lối mình.

30 Chẳng có sự khôn ngoan nào, sự thông minh nào, hay là mưu kế nào, Mà chống địch Đức Giê-hô-va được.

31 Ngựa sắm sửa về ngày tranh chiến; Nhưng sự thắng trận thuộc về Đức Giê-hô-va.