1 Vả, trong các loài thú đồng mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã làm nên, có con rắn là giống quỉ quyệt hơn hết. Rắn nói cùng người nữ rằng: Mà chi! Đức Chúa Trời há có phán dặn các ngươi không được phép ăn trái các cây trong vườn sao?
2 Người nữ đáp rằng: Chúng ta được ăn trái các cây trong vườn,
3 song về phần trái của cây mọc giữa vườn, Đức Chúa Trời có phán rằng: Hai ngươi chẳng nên ăn đến và cũng chẳng nên đá-động đến, e khi hai ngươi phải chết chăng.
4 Rắn bèn nói với người nữ rằng: Hai ngươi chẳng chết đâu;
5 nhưng Đức Chúa Trời biết rằng hễ ngày nào hai ngươi ăn trái cây đó, mắt mình mở ra, sẽ như Đức Chúa Trời, biết điều thiện và điều ác.
6 Người nữ thấy trái của cây đó bộ ăn ngon, lại đẹp mắt và quí vì để mở trí khôn, bèn hái ăn, rồi trao cho chồng đứng gần mình, chồng cũng ăn nữa.
7 Đoạn, mắt hai người đều mỡ ra, biết rằng mình lỏa lồ, bèn lấy lá cây vả đóng khố che thân.
8 Lối chiều, nghe tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời đi ngang qua vườn, A-đam và vợ ẩn mình giữa bụi cây, để tránh mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời.
9 Giê-hô-va Đức Chúa Trời kêu A-đam mà phán hỏi rằng: Ngươi ở đâu?
10 A-đam thưa rằng: Tôi có nghe tiếng Chúa trong vườn, bèn sợ, bởi vì tôi lỏa lồ, nên đi ẩn mình.
11 Đức Chúa Trời phán hỏi: Ai đã chỉ cho ngươi biết rằng mình lỏa lồ? Ngươi có ăn trái cây ta đã dặn không nên ăn đó chăng?
12 Thưa rằng: Người nữ mà Chúa đã để gần bên tôi cho tôi trái cây đó và tôi đã ăn rồi.
13 Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán hỏi người nữ rằng: Người có làm điều chi vậy? Người nữ thưa rằng: Con rắn dỗ dành tôi và tôi đã ăn rồi.
14 Giê-hô-va Đức Chúa Trời bèn phán cùng rắn rằng: Vì mầy đã làm điều như vậy, mầy sẽ bị rủa sả trong vòng các loài súc vật, các loài thú đồng, mầy sẽ bò bằng bụng và ăn bụi đất trọn cả đời.
15 Ta sẽ làm cho mầy cùng người nữ, dòng dõi mầy cùng dòng dõi người nữ nghịch thù nhau. Người sẽ giày đạp đầu mầy, còn mầy sẽ cắn gót chân người.
16 Ngài phán cùng người nữ rằng: Ta sẽ thêm điều cực khổ bội phần trong cơn thai nghén; ngươi sẽ chịu đau đớn mỗi khi sanh con; sự dục vọng ngươi phải xu hướng về chồng, và chồng sẽ cai trị ngươi.
17 Ngài lại phán cùng A-đam rằng: Vì ngươi nghe theo lời vợ mà ăn trái cây ta đã dặn không nên ăn, vậy, đất sẽ bị rủa sả vì ngươi; trọn đời ngươi phải chịu khó nhọc mới có vật đất sanh ra mà ăn.
18 Đất sẽ sanh chông gai và cây tật lê, và ngươi sẽ ăn rau của đồng ruộng;
19 ngươi sẽ làm đổ mồ hôi trán mới có mà ăn, cho đến ngày nào ngươi trở về đất, là nơi mà có ngươi ra; vì ngươi là bụi, ngươi sẽ trở về bụi.
20 A-đam gọi vợ là Ê-va, vì là mẹ của cả loài người.
21 Giê-hô-va Đức Chúa Trời lấy da thú kết thành áo dài cho vợ chồng A-đam, và mặc lấy cho.
22 Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán rằng: Nầy, về sự phân biệt điều thiện và điều ác, loài người đã thành một bực như chúng ta; vậy bây giờ, ta hãy coi chừng, e loài người giơ tay khiến cũng hái trái cây sự sống mà ăn và được sống đời đời chăng.
23 Giê-hô-va Đức Chúa Trời bèn đuổi loài người ra khỏi vườn Ê-đen đặng cày cấy đất, là nơi có người ra.
24 Vậy, Ngài đuổi loài người ra khỏi vườn, rồi đặt tại phía đông vườn Ê-đen các thần chê-ru-bin với gươm lưỡi chói lòa, để giữ con đường đi đến cây sự sống.
1 Or, ce raisonnement rusé était extrêmement subtil dans tous les êtres vivants en expansion d’existence que l'Éternel Dieu avait faits; et il dit en la femme: Quoi! Dieu aurait-il dit: Vous ne possèderez point de toutes les assurances de l’Enceinte?
2 Et la femme répliqua à ce raisonnement rusé: Nous recevons la grâce des assurances de l’Enceinte;
3 Mais quant à l’avantage de l’assurance de l’indépendance qui est au milieu de l'Enceinte, Dieu a dit: Vous n’en possèderez point, et vous n’en saisirez point, de peur que vous ne mouriez.
4 Alors le raisonnement dit en la femme: Vous ne mourrez nullement;
5 Mais Dieu sait qu'au jour où vous en possèderez, vos yeux s'ouvriront, et vous serez comme des dieux, connaissant le bien et le mal.
6 Et la femme vit que l’avantage de cette assurance était favorable à la réception de son existence, et qu'elle était gracieuse à la perception, et que cette assurance était désirable pour devenir intelligent; et elle prit de son avantage et le reçu, et en donna aussi à son mari auprès d'elle, et il l’accepta.
7 Et les yeux de tous deux s'ouvrirent; et ils connurent qu'ils étaient découverts; et ils lièrent les élévations de l’outrage ensemble, et se firent des restrictions.
8 Et ils entendirent l’appel irrésistible de l'Éternel Dieu, qui vint dans l’Esprit chaleureux de l’Enceinte de sa Grâce. Et Adam et sa femme se cachèrent de devant la face de l'Éternel Dieu, au milieu des assurances de l’Enceinte.
9 Et l'Éternel Dieu appela Adam, et lui dit: Où es-tu?
10 Et il répondit: J'ai entendu ton appel dans l'Enceinte de la grâce, et j'ai craint, parce que je suis rusé; et je me suis caché.
11 Et Dieu dit: Qui t'a montré que tu es rusé? N’as-tu pas saisi l’assurance dont je t'avais ordonné de ne pas te procurer?
12 Et Adam répondit: La femme que tu as mise auprès de moi, m'a donné de l’avantage de l’assurance de l’indépendance, et je l’ai accepté.
13 Et l'Éternel Dieu dit à la femme: Pourquoi as-tu fait cela? Et la femme répondit: : Le raisonnement de ma chair m'a séduite, et je m’en suis procuré.
14 Alors l'Éternel Dieu dit à l’esprit de raisonnement: Puisque tu as fait cela, tu seras maudit entre tous les Voyants, et entre tous les êtres vivants dans l’expansion de leur existence; ta source déclinera ainsi, et tu te nourriras de tes erreurs tous les jours de ta vie.
15 Et je mettrai de l’hostilité entre toi et l’Épouse, entre ta postérité et son GERME: Celui-ci écrasera ton agitation, et toi tu contrarieras ses pas.
16 Il dit à la femme: J'augmenterai grandement l’indisposition de ta grossesse; dans le sang tu enfanteras des enfants avec douleur, et tu voudras exercer le contrôle sur ton mari, mais il dominera sur toi.
17 Et il dit à Adam: Puisque tu as obéi à la voix de ta femme, et que tu t’es procuré de l’assurance de l’indépendance au sujet duquel je t'avais donné cet ordre: Tu n’en recevras point! le fondement de l'Enceinte sera maudit à cause de toi; tu réaliseras ses avantages avec peine tous les jours de ta vie.
18 Et il te produira des épines et des chardons; et tu te ruineras en réfléchissant grandement.
19 Tu mangeras le pain à la sueur de ton visage, jusqu'à ce que tu retournes dans la terre, d'où tu as été pris; car tu es poussière, et tu retourneras dans la poussière.
20 Or, Adam appela sa femme, Ève (vie), parce que la vie fut la mère de tous les vivants.
21 Et l'Éternel Dieu fit à Adam et à sa femme de sévères réprimandes, et les endossa.
22 Et l'Éternel Dieu dit: Voici, l'homme est devenu comme l'un de nous, pour la connaissance du bien et du mal. Et maintenant prenons garde qu'il n'avance sa main, et ne prenne aussi de l’assurance de la vie, et qu'il n'en reçoive, et ne vive à toujours.
23 Et l'Éternel Dieu le fit sortir de l'Enceinte de Grâce, pour maîtriser la terre d'où il avait été pris.
24 Il chassa donc l'homme; et il plaça au devant de l'Enceinte de sa Grâce des Voyants, et une désolation qui renversa l’être pour la conversion, dans le but de préserver l’assurance de la vie.