1 Bởi cớ đó, hỡi anh em thánh, là kẻ dự phần ơn trên trời gọi, hãy suy kỹ đến sứ giả và thầy tế lễ thượng phẩm mà chúng ta tin theo, tức là Đức Chúa Jêsus,

2 Ngài đã trung tín với Đấng đã lập Ngài, cũng như Môi-se trung tín với cả nhà Chúa vậy.

3 Vì Ngài đã được xưng là đáng vinh hiển cao trọng hơn Môi-se, chẳng khác nào thợ cất nhà được tôn trọng hơn chính cái nhà.

4 Vả, chẳng có một cái nhà nào không phải bởi có người dựng nên; mà Đấng đã dựng nên muôn vật ấy là Đức Chúa Trời.

5 Còn về Môi-se, người đã trung tín trong cả nhà Chúa, như một kẻ tôi tớ, gọi đến làm chứng về điều ngày sau sẽ được rao giảng.

6 Nhưng Đấng Christ thì trung tín như con trai quản trị nhà Chúa; mà nhà Chúa tức là chúng ta, miễn là chúng ta giữ vững vàng cho đến cuối cùng lòng tin chắc và trông cậy, là sự chúng ta lấy làm vinh hiển.

7 Cho nên, như Đức Thánh Linh phán rằng: Ngày nay nếu các ngươi nghe tiếng Ngài.

8 Thì chớ cứng lòng, như lúc nổi loạn, Là ngày thử Chúa trong đồng vắng,

9 Là nơi tổ phụ các ngươi thấy công việc ta làm trong bốn mươi năm, Mà còn thử để dò xét ta!

10 Nhơn đó, ta giận dòng dõi nầy, Và phán rằng: lòng chúng nó lầm lạc luôn, Chẳng từng biết đường lối ta.

11 Nầy là lời thề mà ta lập trong cơn thạnh nộ, rằng: Chúng nó sẽ chẳng hề vào sự yên nghỉ của ta.

12 Hỡi anh em, hãy giữ lấy, kẻo ai trong anh em có lòng dữ và chẳng tin mà trái bỏ Đức Chúa Trời hằng sống chăng.

13 Nhưng hằng ngày anh em hãy khuyên bảo lẫn nhau, đang khi còn gọi là "Ngày nay," hầu cho trong anh em không ai bị tội lỗi dỗ dành mà cứng lòng.

14 Vì chúng ta đã được dự phần với Đấng Christ, miễn là giữ lòng tin ban đầu của chúng ta cho vững bền đến cuối cùng,

15 trong khi còn nói rằng: Ngày nay nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, Thì chớ cứng lòng, như lúc nổi loạn.

16 Vả, ai là kẻ nghe tiếng Ngài rồi nổi loạn, há chẳng phải những người nhờ Môi-se dẫn ra khỏi xứ Ê-díp-tô sao?

17 Đức Chúa Trời đã giận ai trong bốn mươi năm? Há chẳng phải giận nhiều kẻ phạm tội, mà thây họ ngã trong đồng vắng sao?

18 Ngài lại thề với ai rằng không được vào sự yên nghỉ của Ngài? Há chẳng phải với những người không vâng lời sao?

19 Vả, chúng ta thấy những người ấy không thể vào đó được vì cớ không tin.

1 C'est pourquoi, frères saints, qui avez pris part à l'appel céleste de renaître, considérez l'Apôtre et le Souverain Sacrificateur de la foi que nous professons, Jésus-Christ,

2 Qui a été fidèle à celui qui l'a établi, comme Moïse aussi le fut dans toute sa maison.

3 Or, il a été estimé digne d'une gloire qui surpasse celle de Moïse, d'autant que celui qui a construit la maison est plus digne d'honneur que la maison même.

4 Car toute maison a été construite par quelqu'un; or, celui qui a construit toutes choses, c'est Dieu.

5 Et quant à Moïse, il a été fidèle dans toute la maison, comme serviteur, pour témoigner de ce qui devait être annoncé;

6 Mais Christ, comme Fils, est établi sur sa maison; nous sommes sa maison, autant que nous conservions ferme, jusqu'à l’accomplissement, notre confiance et l'espérance dont nous nous glorifions.

7 C'est pourquoi, comme dit le Saint-Esprit: Aujourd'hui, si vous entendez sa voix,

8 N'endurcissez point vos cœurs, comme il arriva lors de la provocation, au jour de la tentation au désert,

9 Où vos pères me tentèrent et m'examinèrent, et où ils virent mes oeuvres pendant quarante ans.

10 C'est pourquoi je fus irrité contre cette génération, et je dis: Leur cœur s'égare toujours, et ils n'ont point connu mes voies.

11 Aussi j'ai juré dans ma colère, qu'ils n'entreront point dans mon repos!

12 Frères Israélites, prenez garde que quelqu'un de vous n'ait un cœur mauvais et incroyant, pour se détourner du Dieu vivant.

13 Mais exhortez-vous les uns les autres chaque jour, pendant qu'il est dit: Aujourd'hui; de peur que quelqu'un de vous ne s'endurcisse par la séduction du péché.

14 Car nous sommes devenus participants de Christ, autant que nous conservions ferme, l’accomplissement du commencement de notre confiance,

15 Pendant qu'il est dit: Aujourd'hui, si vous entendez sa voix, n'endurcissez point vos cœurs, comme il arriva lors de la provocation.

16 Qui furent, en effet, ceux qui contestèrent après l'avoir entendu; sinon tous ceux qui sortirent d'Égypte sous la conduite de Moïse?

17 Et contre qui Dieu fut-il irrité pendant quarante ans; n'est-ce pas contre ceux qui péchèrent, dont les corps tombèrent dans le désert?

18 Et à qui jura-t-il qu'ils n'entreraient point dans son repos, si ce n'est à ceux qui s'étaient rebellés?

19 Aussi voyons-nous qu'ils ne purent y entrer à cause de leur incrédulité.