1 Sau việc ấy, Gióp mở miệng rủa ngày sanh mình.

2 Gióp bèn cất tiếng nói rằng:

3 Ngày ta đã sanh ra, khá hư mất đi; Còn đêm đã nói rằng: Có được thai dựng một con trai, hãy tiêu diệt đi!

4 Nguyện ngày ấy bị ra tăm tối! Nguyện Đức Chúa Trời từ trên cao chớ thèm kể đến, Và ánh sáng đừng chiếu trên nó!

5 Chớ gì tối tăm và bóng sự chết nhìn nhận nó, Ang mây kéo phủ trên nó, Và nhựt thực làm cho nó kinh khiếp.

6 Nguyện sự tối tăm mịt mịt hãm lấy đêm ấy; Chớ cho nó đồng lạc với các ngày của năm; Đừng kể nó vào số của các tháng!

7 Phải, nguyện cho đêm ấy bị son sẻ; Tiếng vui cười chớ vang ra trong khoảng nó!

8 Ai hay rủa sả ngày, và có tài chọc Lê-vi -a-than dậy, Hãy rủa sả nó!

9 Nguyện sao chạng vạng đêm ấy phải tối tăm; Nó mong ánh sáng, mà ánh sáng lại chẳng có, Chớ cho nó thấy rạng đông mở ra!

10 Bởi vì đêm ấy không bế cửa lòng hoài thai ta, Chẳng có giấu sự đau đớn khỏi mắt ta.

11 Nhân sao tôi chẳng chết từ trong tử cung? Nhân sao không tắt hơi khi lọt lòng mẹ.?

12 Cớ sao hai đầu gối đỡ lấy tôi, Và vú để cho tôi bú?

13 Bằng chẳng vậy, bây giờ ắt tôi đã nằm an tịnh, Được ngủ và nghỉ ngơi

14 Cùng các vua và mưu sĩ của thế gian, Đã cất mình những lăng tẩm;

15 Hoặc với các quan trưởng có vàng, Và chất bạc đầy cung điện mình.

16 Hoặc tôi chẳng hề có, như một thai sảo biệt tăm, Giống các con trẻ không thấy ánh sáng.

17 Ở đó kẻ hung ác thôi rày rạc, Và các người mỏn sức được an nghỉ;

18 Ở đó những kẻ bị tù đồng nhau được bình tịnh, Không còn nghe tiếng của kẻ hà hiếp nữa.

19 Tại nơi ấy nhỏ và lớn đều ở cùng nhau, Và kẻ tôi mọi được phóng khỏi ách chủ mình.

20 Cớ sao ban ánh sáng cho kẻ hoạn nạn, Và sanh mạng cho kẻ có lòng đầy đắng cay?

21 Người như thế mong chết, mà lại không được chết; Cầu thác hơn là tìm kiếm bửu vật giấu kín;

22 Khi người ấy tìm được mồ mả, Thì vui vẻ và nức lòng mừng rỡ thay,

23 Người nào không biết đường mình phải theo, Và bị Đức Chúa Trời vây bọc bốn bên, sao lại được sự sống?

24 Vì trước khi ăn, tôi đã than siếc, Tiếng kêu vang tôi tuôn tôi như nước.

25 Vì việc tôi sợ hãi đã thấu đến tôi; Điều tôi kinh khủng lại xảy ra cho tôi.

26 Tôi chẳng được an lạc, chẳng được bình tịnh, chẳng được an nghỉ; Song nỗi rối loạn đã áp đến!

1 Après cela, Job ouvrit la bouche et maudit le jour de sa naissance.

2 Et, prenant la parole, Job dit:

3 Périsse le jour où je suis né, et la nuit qui a dit: Un homme est conçu!

4 Que ce jour soit ténèbres, que Dieu ne s'en enquière pas d'en haut, qu'aucune lumière ne brille sur lui!

5 Que les ténèbres et l'ombre de la mort le reprennent, qu'une sombre nuée demeure sur lui, qu'une éclipse le remplisse d'horreur!

6 Que l'obscurité s'empare de cette nuit, qu'elle ne se réjouisse pas au milieu des jours de l'année, qu'elle n'entre pas dans le compte des mois!

7 Voici, que cette nuit soit stérile, et qu'aucun cri de joie n'y survienne!

8 Qu'ils la maudissent ceux qui maudissent les jours, ceux qui sont habiles à faire lever leur deuil!

9 Que les étoiles de son crépuscule soient obscurcies, qu'elle attende la lumière et qu'il n'y en ait point, et qu'elle ne voie pas les paupières de l'aurore!

10 Parce qu'elle n'a pas fermé le sein qui me porta, et n'a point caché la douleur à mes yeux!

11 Que ne suis-je mort dès le sein de ma mère? Au sortir de ses flancs, que n'ai-je expiré?

12 Pourquoi des genoux se sont-ils présentés à moi, et pourquoi des mamelles pour être sucées?

13 Car, maintenant, je serais couché et tranquille, je dormirais, je serais en repos,

14 Avec les rois et les arbitres de la terre, qui se bâtissent des mausolées,

15 Avec les princes qui ont de l'or, qui remplissent d'argent leurs maisons.

16 Ou bien, comme l'avorton caché, je n'existerais pas; comme les petits enfants qui n'ont pas vu la lumière.

17 Là, les méchants ne tourmentent plus personne, et là se reposent les hommes qui ont perdu leur force;

18 Avec eux, les captifs sont tranquilles: ils n'entendent plus la voix de l'exacteur.

19 Là, le petit et le grand sont ensemble, et l'esclave est délivré de son maître.

20 Pourquoi donne-t-on la lumière au malheureux, et la vie à ceux dont l'âme est pleine d'amertume?

21 Qui attendent la mort, et elle ne vient point, qui la recherchent plus qu'un trésor,

22 Qui seraient contents jusqu'à l'allégresse et ravis de joie, s'ils trouvaient le tombeau?

23 A l'homme qui ne connaît pas sa voie et que Dieu cerne de tous côtés?

24 Car je soupire au lieu de manger, et mes cris se répandent comme l'eau.

25 Ce que je crains m'arrive, et ce que j'appréhende vient sur moi.

26 Je n'ai ni paix, ni tranquillité, ni repos! Le tourment est venu!