1 (40-20) Ngươi có thể câu sấu với lưỡi câu, Và dùng dây mà xỏ lưỡi nó chăng?
2 (40-21) Có thể xỏ một sợ mây qua mũi nó, Và soi hàm nó bằng một cái móc ư?
3 (40-22) Nó há sẽ cầu ơn nhiều cùng ngươi, Và nói với ngươi những lời êm ái sao?
4 (40-23) Nó sẽ lập giao ước với ngươi, Để ngươi bắt nó làm tôi mọi đời đời chớ?
5 (40-24) Ngươi há sẽ chơi giỡn với nó như với một con chim, Cột nó cho các con gái nhỏ mình chơi hay sao?
6 (40-25) Bọn thợ câu sẽ bán nó không? Phân phát nó cho các lái buôn chăng?
7 (40-26) Ngươi có thể lấy cái đọc đâm đầy da nó, Dùng lao phóng cá mà găm đầy đầu nó chăng?
8 (40-27) Hãy thử tra tay ngươi trên mình nó: Về sau khá nhớ việc tranh đấu, chớ hề làm hại ai nữa!
9 (40-28) Kìa, sự trông bắt nó được bèn mất hết; Chỉ thấy tướng dạng nó, người ta liền rụng rời đi.
10 (41 -1) Chẳng ai đủ gan dám trêu chọc nó; Vậy, ai sẽ đứng ở trước mặt ta cho nổi?
11 (41 -2) Ai ban cho ta trước đã, mà ta phải trả lại cho? Phàm vật cho ở dưới trời đều thuộc về ta.
12 (41 -3) Ta hẳn sẽ nói về các chi thể nó, Về sức lực nó, và sự tốt đẹp của hình trạng nó.
13 (41 -4) Có ai lột được áo choàng của nó không? Có ai vào trong hàm đôi của nó được chăng?
14 (41 -5) Ai sẽ mở cửa họng nó ra? Sự kinh khủng vây chung quanh răng nó.
15 (41 -6) Nó có oai hùng vì cớ các hàng khiên của nó, Bằng thẳng dính khằn nhau như được niêm phong;
16 (41 -7) Cái nầy đụng với cái khác, Đến đỗi gió chẳng lọt qua được.
17 (41 -8) Cái nầy hàng lại với cái kia, Dính với nhau, không hề rời rã.
18 (41 -9) Sự nhảy mũi nói giăng ánh sáng ra, Hai con mắt nó khác nào mí mắt của rạng đông.
19 (41-10) Những ngọn lửa nhoáng từ miệng nó, Và các đám lửa phun ra.
20 (41-11) Từ lỗ mũi nó khói bay ra, Như của một nồi sôi, có chụm sậy ở dưới.
21 (41-12) Hơi thở nó làm hừng cháy than, Một ngọn lửa ra từ miệng nó.
22 (41-13) Trong cổ nó có mãnh lực, Và sự kinh khiếp nhảy múa trước mặt nó.
23 (41-14) Các yếm thịt nó dính chắn nhau, Nó như đúc liền trên thân nó, không hề chuyển động.
24 (41-15) Trái tim nó cứng như đá, Cứng khác nào thớt cối dưới.
25 (41-16) Khi nó chổi dậy, các kẻ anh hùng đều run sợ; Vì bắt kinh hãi nên chạy trốn đi.
26 (41-17) Khi người ta lấy gươm đâm nó, gươm chẳng hiệu chi, Dẫu cho giáo, cái dọc, hay là lao phóng cũng vậy.
27 (41-18) Nó coi sắt khác nào rơm cỏ, Và đồng như thể cây mục.
28 (41-19) Mũi tên không làm cho nó chạy trốn; Đá trành với nó khác nào cây rạ,
29 (41-20) Nó cũng xem gậy như rạ, Cười nhạo tiếng vo vo của cây giáo.
30 (41-21) Dưới bụng nó có những miểng nhọn, Nó dường như trương bừa trên đất bùn.
31 (41-22) Nó làm cho vực sâu sôi như một cái nồi; Khiến biển trở thành như hũ dầu xức,
32 (41-23) Và bỏ lại sau nó đường cày đi sáng sủa; Người ta có lẽ tưởng rằng vực sâu là tóc bạc.
33 (41-24) Tại thế thượng, chẳng có vật chi giống như nó; Nó được dựng nên để không sợ gì hết.
34 (41-25) Nó nhìn xem các vật cao lớn; Nó làm vua của các loài thú kiêu ngạo.
1 Tu tireras le Léviathan (Dragon) avec un hameçon? et tu serreras sa langue avec une corde?
2 Mettras-tu un jonc dans ses narines, perceras-tu sa joue avec un crochet?
3 T'adressera-t-il beaucoup de prières, et te dira-t-il de douces paroles?
4 Fera-t-il un accord avec toi, et le prendras-tu pour esclave à toujours?
5 En joueras-tu comme d'un oiseau, et l'attacheras-tu pour amuser tes filles?
6 Les associés en feront-ils commerce, le partageront-ils entre des marchands?
7 Perceras-tu sa peau d'un dard, et sa tête d'un harpon?
8 Mets ta main sur lui: tu te souviendras de la bataille, et tu n'y reviendras pas.
9 Voici, tout espoir de le prendre est trompé; à son seul aspect on est jeté à terre!
10 Il n'y a point d'homme si hardi qui l'ose réveiller; et qui se tiendra debout devant moi?
11 Qui m'a fait des avances, et je lui rendrai? Tout ce qui est sous les cieux est à moi.
12 Je ne me tairai pas sur ses membres, sur ses forces, et sur la beauté de sa stature.
13 Qui a soulevé le dessus de son vêtement? Qui est entré dans sa double mâchoire?
14 Qui a ouvert les portes de sa gueule? La terreur est autour de ses dents.
15 Ses puissants boucliers sont superbes; ils sont fermés, étroitement scellés.
16 Ils se touchent l'un l'autre, le vent ne passe point entre eux.
17 Ils sont adhérents l'un à l'autre; ils se tiennent, ils ne se séparent point.
18 Ses éternuements jettent un éclat de lumière, et ses yeux sont comme les paupières de l'aurore.
19 De sa bouche sortent des lueurs, et s'échappent des étincelles de feu.
20 De ses narines sort une fumée, comme d'un vase qui bout ou d'une chaudière.
21 Son souffle enflammerait des charbons, et une flamme sort de sa gueule.
22 Dans son cou réside la force, et la terreur marche devant lui.
23 Les fanons de sa chair sont adhérents; ils sont massifs, inébranlables.
24 Son cœur est massif comme une pierre, massif comme la meule de dessous.
25 Quand il se lève, les plus forts tremblent, ils défaillent d'effroi.
26 Quand on l'approche, l'épée ne sert à rien, ni la lance, ni le dard, ni la cuirasse.
27 Il regarde le fer comme de la paille, et l'airain comme du bois pourri.
28 La flèche ne le fait pas fuir, les pierres de la fronde sont pour lui comme du chaume;
29 Comme du chaume, la massue; il se rit du frémissement des javelots.
30 Son ventre a des tessons pointus: il étend une herse sur le limon.
31 Il fait bouillonner le gouffre comme une chaudière, il rend la mer semblable à un vase de parfumeur.
32 Il laisse après lui une trace brillante, on dirait sur l'abîme une blanche chevelure.
33 Il n'a pas son pareil sur la terre; il a été fait pour ne rien craindre.
34 Il admire tout ce qui est hautain; il est le roi de tous les hommes orgueilleux.