1 Lời đáp êm nhẹ làm nguôi cơn giận; Còn lời xẳng xớm trêu thạnh nộ thêm.

2 Lưỡi người khôn ngoan truyền ra sự tri thức cách phải; Nhưng miệng kẻ ngu muội chỉ buông điều điên cuồng.

3 Con mắt Đức Giê-hô-va ở khắp mọi nơi, Xem xét kẻ gian ác và người lương thiện.

4 Lưỡi hiền lành giống như một cây sự sống; Song lưỡi gian tà làm cho hư nát tâm thần.

5 Kẻ ngu dại khinh sự khuyên dạy của cha mình; Còn ai giữ theo lời quở trách trở nên khôn khéo.

6 Trong nhà người công bình có nhiều vật quí; Song trong huê lợi kẻ gian ác có điều rối loạn.

7 Môi người khôn ngoan rải sự tri thức ra; Nhưng lòng kẻ ngu muội chẳng làm như vậy.

8 Của tế lễ kẻ gian ác lấy làm gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va; Song lời cầu nguyện của người ngay thẳng được đẹp lòng Ngài.

9 Đường lối kẻ ác lấy làm gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va; Nhưng Ngài thương mến người nào theo sự công bình.

10 Sự hình phạt nặng nề dành cho kẻ bỏ chánh lộ; Và kẻ ghét lời quở trách sẽ chết mất.

11 Am phủ và chốn trầm luân còn ở trước mặt Đức Giê-hô-va thay, Phương chi lòng của con cái loài người!

12 Kẻ nhạo báng không ưa người ta quở trách mình; Hắn không muốn đến cùng người khôn ngoan.

13 Lòng khoái lạc làm cho mặt mày vui vẻ; Nhưng tại lòng buồn bã trí bèn bị nao sờn.

14 Lòng người thông sáng tìm kiếm sự tri thức; Còn lỗ miệng kẻ ngu muội nuôi lấy mình bằng sự điên cuồng.

15 Các ngày kẻ bị hoạn nạn đều là gian hiểm; Song lòng vui mừng dự yến tiệc luôn luôn.

16 Thà có ít của mà kính sợ Đức Giê-hô-va, Còn hơn là tài sản nhiều mà bối rối cặp theo.

17 Thà một món rau mà thương yêu nhau, Còn hơn ăn bò mập béo với sự ganh ghét cặp theo.

18 Người hay giận gây điều đánh lộn; Nhưng người chậm nóng giận làm nguôi cơn tranh cãi.

19 Đường kẻ biếng nhác như một hàng rào gai; Còn nẻo người ngay thẳng được ban bằng.

20 Con khôn ngoan làm vui vẻ cha nó; Còn đứa ngu muội khinh bỉ mẹ mình.

21 Kẻ thiếu trí hiểu lấy sự điên dại làm vui; Song người khôn sáng sửa đường mình ngay thẳng rồi đi.

22 Đâu không có nghị luận, đó mưu đành phải phế; Nhưng nhờ có nhiều mưu sĩ, mưu định bèn được thành.

23 Miệng hay đáp giỏi khiến người vui vẻ; Và lời nói phải thì lấy làm tốt biết bao!

24 Con đường sự sống của người khôn ngoan dẫn lên trên, Để tránh khỏi âm phủ ở dưới thấp.

25 Đức Giê-hô-va sẽ đánh đổ nhà kẻ kiêu ngạo; Nhưng Ngài làm vững chắc các mộc giới của kẻ góa bụa.

26 Các mưu ác lấy làm gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va; Song lời thanh sạch đẹp lòng Ngài.

27 Người tham lợi làm rối loạn nhà mình; Còn ai ghét của hối lộ sẽ được sống.

28 Lòng người công bình suy nghĩ lời phải đáp; Nhưng miệng kẻ ác buông ra điều dữ.

29 Đức Giê-hô-va xa cách kẻ ác; Nhưng Ngài nghe lời cầu nguyện của người công bình.

30 Sự sáng con mắt khiến lòng vui vẻ; Và một tin lành làm cho xương cốt được béo tốt.

31 Kẻ nào nghe lời quở trách của sự sống Sẽ được ở giữa các người khôn ngoan.

32 Ai từ chối sự khuyên dạy khinh bỉ linh hồn mình. Nhưng ai nghe lời quở trách được sự thông sáng.

33 Sự kính sợ Đức Giê-hô-va dạy dỗ điều khôn ngoan; Và sự khiêm nhượng đi trước sự tôn trọng.

1 Une réponse douce apaise la fureur; mais la parole dure excite la colère.

2 La langue des sages embellit la science; mais la bouche des insensés ne prononce que folie.

3 Les yeux de l'Éternel sont en tous lieux; ils contemplent les méchants et les bons.

4 Une langue qui corrige est comme l'arbre de vie; mais une langue perverse est comme un vent qui brise tout.

5 L'insensé méprise l'instruction de son père; mais celui qui prend garde à la réprimande deviendra prudent.

6 Il y a grande abondance dans la maison du juste; mais il y a du trouble dans le revenu du méchant.

7 Les lèvres des sages sèment la science; mais il n'en est pas ainsi du cœur des insensés.

8 Le sacrifice des méchants est en abomination à l'Éternel; mais la requête des hommes droits lui est agréable.

9 La voie du méchant est en abomination à l'Éternel; mais il aime celui qui s'adonne à la justice.

10 Un châtiment sévère attend celui qui quitte le droit chemin; et celui qui hait d'être repris, mourra.

11 Le séjour des morts et l'abîme sont devant l'Éternel; combien plus les cœurs des enfants des hommes?

12 Le moqueur n'aime point qu'on le reprenne, et il n'ira jamais vers les sages.

13 Le cœur joyeux embellit le visage; mais la tristesse du cœur abat l'esprit.

14 Un cœur intelligent cherche la science; mais la bouche des fous se repaît de folie.

15 Tous les jours de l'affligé sont mauvais; mais un cœur joyeux est un festin continuel.

16 Peu, avec la crainte de l'Éternel, vaut mieux qu'un grand trésor, avec lequel il y a du trouble.

17 Mieux vaut un repas d'herbes, où il y a de l'amitié, qu'un festin de bœuf engraissé où il y a de la haine.

18 L'homme violent excite les disputes; mais celui qui est lent à la colère apaise les querelles.

19 La voie du paresseux est comme une haie de ronces; mais le sentier des hommes droits est comme un chemin battu.

20 L'enfant sage réjouit son père; mais l'homme insensé méprise sa mère.

21 La folie est la joie de celui qui est dépourvu de sens; mais l'homme prudent suit le droit chemin.

22 Les projets échouent où manquent les conseils; mais ils s'affermissent lorsqu'il y a beaucoup de conseillers.

23 On a de la joie à donner une réponse de sa bouche; etune parole dite à en son temps est d'un grand prix!

24 Pour l'homme prudent, le chemin de la vie mène en haut, et lui fait éviter le Sépulcre qui est en bas.

25 L'Éternel démolit la maison des orgueilleux; mais il affermit les bornes de la veuve.

26 Les pensées du méchant sont en abomination à l'Éternel; mais les paroles des pures lui sont agréables.

27 Celui qui est adonné au gain déshonnête, trouble sa maison; mais celui qui hait les présents vivra.

28 Le cœur du juste médite ce qu'il doit répondre; mais la bouche des méchants profère des choses mauvaises.

29 L'Éternel s'éloigne des méchants; mais il exauce la requête des justes.

30 La lumière des yeux réjouit le cœur, et une bonne nouvelle engraisse les os.

31 L'oreille qui écoute la réprimande qui donne la vie, habitera parmi les sages.

32 Celui qui rejette l'instruction, méprise son âme; mais celui qui écoute la réprimande, acquiert du sens.

33 La crainte de l'Éternel enseigne la sagesse, et l'humilité va devant la gloire.