1 Nhơn sao các ngoại bang náo loạn? Và những dân tộc toan mưu chước hư không?2 Các vua thế gian nổi dậy, Các quan trưởng bàn nghị cùng nhau Nghịch Đức Giê-hô-va, và nghịch Đấng chịu xức dầu của Ngài, mà rằng:3 Chúng ta hãy bẻ lòi tói của hai Người, Và quăng xa ta xiềng xích của họ.4 Đấng ngự trên trời sẽ cười, Chúa sẽ nhạo báng chúng nó.5 Bấy giờ Ngài sẽ nổi thạnh nộ phán cùng chúng nó, Dùng cơn giận dữ mình khuấy khỏa chúng nó, mà rằng:6 Dầu vậy, ta đã lập Vua ta Trên Si-ôn là núi thánh ta.7 Ta sẽ giảng ra mạng lịnh: Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Ngươi là Con ta; Ngày nay ta đã sanh Ngươi.8 Hãy cầu ta, ta sẽ ban cho Con các ngoại bang làm cơ nghiệp, Và các đầu cùng đất làm của cải.9 Con sẽ dùng cây gậy sắt mà đập bể chúng nó; Con sẽ làm vỡ nát chúng nó khác nào bình gốm.10 Vì vậy, hỡi các vua, hãy khôn ngoan; Hỡi các quan xét thế gian, hãy chịu sự dạy dỗ.11 Khá hầu việc Đức Giê-hô-va cách kính sợ, Và mừng rỡ cách run rẩy.12 Hãy hôn Con, e Người nổi giận, Và các ngươi hư mất trong đường chăng; Vì cơn thạnh nộ Người hòng nổi lên. Phàm kẻ nào nương náu mình nơi Người có phước thay!
1 Por que tumultuam as nações? Por que tramam os povos vãs conspirações?2 Erguem-se, juntos, os reis da terra, e os príncipes se unem para conspirar contra o Senhor e contra seu Cristo.3 Quebremos seu jugo, disseram eles, e sacudamos para longe de nós as suas cadeias!4 Aquele, porém, que mora nos céus, se ri, o Senhor os reduz ao ridículo.5 Dirigindo-se a eles em cólera, ele os aterra com o seu furor:6 Sou eu, diz, quem me sagrei um rei em Sião, minha montanha santa.7 Vou publicar o decreto do Senhor. Disse-me o Senhor: Tu és meu filho, eu hoje te gerei.8 Pede-me; dar-te-ei por herança todas as nações; tu possuirás os confins do mundo.9 Tu as governarás com cetro de ferro, tu as pulverizarás como um vaso de argila.10 Agora, ó reis, compreendei isto; instruí-vos, ó juízes da terra.11 Servi ao Senhor com respeito e exultai em sua presença;12 prestai-lhe homenagem com tremor, para que não se irrite e não pereçais quando, em breve, se acender sua cólera. Felizes, entretanto, todos os que nele confiam.